Ngày xưa, ở vương quốc nọ vừa xảy ra một đại dịch hết sức nguy hiểm. Số là nhịp sống đô thị đang ồn ào, hối hả bỗng dưng “im thin thít”....
Những
cuộc thác loạn thâu đêm suốt sáng giờ chỉ còn là huyền thoại. Qua khỏi
18 giờ, nhà nhà từ già đến trẻ đều chui vào màn để sinh hoạt, ăn uống,
đánh máy vi tính, học bài, xem ti vi… để tránh muỗi. Không hiểu từ lúc
nào, muỗi ở đâu bay về đây “đóng quân” nhiều vô kể khiến mọi người mất
ăn mất ngủ.
Lợi dụng thời điểm này, các công ty sản xuất thuốc xịt muỗi, nhang trừ muỗi, kem chống muỗi, vợt điện bắt muỗi… đầu cơ tăng giá đến mức chóng mặt. Người người đổ xô đi mua nhưng rốt cuộc cũng chẳng ăn nhằm gì với mấy con muỗi, chỉ vài phút sau là chúng lại tiếp tục vo ve.
Quốc vương thực sự đau đầu với loài vật nhỏ mà có “võ” này. Ông đã tiến
hành rất nhiều biện pháp “thép” nhưng đều vô hiệu. Thậm chí còn cho
quân thần đến động Bàn Tơ mời lũ yêu nhền nhện về “ăn tươi nuốt sống”
muỗi nhưng khốn khổ thay nhện ăn một thì muỗi đẻ ra mười, thế là “bó
tay”.
Sau nhiều ngày hội thảo, cuối cùng một viên quan đã đưa ra ý kiến hết
sức tuyệt vời. Ông đề nghị đem tất cả những tên quan tham có hành vi
tiêu cực, quan liêu, tham ô công quỹ… đưa về vùng có muỗi, cho chúng
hút các ông đến trơ xương. Sau khi muỗi say máu “tiêu cực” thì chúng
cũng sẽ chết theo.
Không ngờ đây lại là một biện pháp quá hữu hiệu, chỉ trong một tuần, vương quốc nọ đã đẩy lùi được nạn muỗi hoành hành.






